QUÁ KHỨ và HIỆN TẠI !

Lúc nhỏ chúng ta luôn muốn mình lớn nhanh, để được đi kiếm tiền, được làm những gì mình muốn, không phải đi học, đi chơi ra ngoài về muộn cũng không ai cấm.

Nhưng khi mình ra ngoài xã hội làm rồi mới biết, người lớn cũng có cái khổ của người lớn, khi mới bắt đầu đi làm thì bị lừa, rồi đi làm một thời gian thì nghỉ hết chỗ này đến chỗ khác, lương đi làm chỉ đủ tiền ăn với tiền nhà, chả để dư ra được đồng nào, tết về lại phải đi cày rồi đi mượn thêm để về nhà cho bố mẹ nghĩ mình đi làm cuộc sống vẫn ổn.

QUÁ KHỨ và HIỆN TẠI !

Một tháng lúc còn nhỏ thì cả ngày chỉ có đi học, xong về nhà phụ mẹ nấu cơm rồi đi chơi, chả phải lo toan vấn đề gì cả, không phải suy nghĩ nhiều gì cả.

Còn bây giờ một tháng phải suy nghĩ đủ thứ, phí ăn, phí điện, phí nước, phí nhà, lâu lâu bạn bè rủ đi ăn cũng mất thêm phí nhậu, có thêm người yêu nữa thì tình phí, cuối cùng cũng chẳng để lại được đồng nào.

QUÁ KHỨ và HIỆN TẠI !

Nhiêu lúc ước được trở về tuổi thơ để ngày đi học xong chiều đi chơi, tối ăn cơm xong lại xách mông ra đầu ngõ chơi với mấy thằng bạn...vô lo vô nghĩ. Nhưng cuộc sống là chuyến tàu một chiều chỉ có đi mà không quay lại. Bố mẹ cũng tới tuổi rồi, bản thân lớn lên cũng phải có trách nhiệm nên cứ tiếp tục đi làm, sống với cuộc sống hiện tại, cố gắng cho những ngày tiếp theo , chẳng cần phải dư dả nhưng chỉ cần cho bố mẹ không phải lo lắng cho mình là được.


Cuộc sống nó là thế, thời gian bắt ta phải trưởng thành,sống cho hiện tại và tương lai chứ không ai sống cho quá khứ của bản thân mình.

Close Menu